Vu Lan - một dòng xúc cảm
Hoa Sala đăng ngày 16/08/2011
Thế là mùa Vu Lan Báo Hiếu 2011 đã khép lại trong sự tiếc nối. Mùa Vu Lan nào tôi cũng xúc động vì tôi nhớ mẹ tôi. Nhớ da diếc và nặng trĩu yêu thương. Tôi cho rằng trong mỗi chúng ta ai cũng giành một góc trái tim để yêu thương và bày tỏ cảm xúc yêu thương đối với mẹ cha. Chẳng riêng gì tôi, mùa Vu Lan này tôi đã chứng kiến nhiều bạn trẻ như vậy.
Bạn trẻ đầu tiên tôi bắt gặp dòng cảm xúc dâng trào đến tuôn nước mắt khi thấy em cài bông hoa màu trắng mà trên má em nước mắt lăn dài, Nguyễn Vũ Đăng Khoa. Đăng Khoa năm nay mới 8 tuổi những cũng đã đến hơn 4 mùa hoa trắng trên vai. Cái tuổi của em hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng biết bao! Ấy vậy mà trong đêm cài hoa hồng em đã không cầm được nước mắt vì nhiều bạn ngang tuổi em ai cũng hớn hở cài hoa màu hồng còn chỉ riêng em hoa trắng đơn côi. Em đã nấc nghẹn trong khi trả lời câu hỏi "Sao em không cài hoa màu hồng như các bạn?" - " Mẹ em không còn sống nữa anh à." - em trả lời. Thật tôi không thể tin vào tai mình, không tin vào điều mình thấy một em bé 8 tuổi đã không còn được hưởng cái hơi ấm của tình mẹ. Trả lời xong câu hỏi của tôi, em khóc rưng rức, như thể chưa bao giờ được khóc. Tôi rất hiểu cảm xúc của em, chắc rằng lúc đó em nhớ mẹ lắm, đau xót lắm, tê tái lắm khi thấy trên ngực một nụ bạch hồng. Tôi hiểu được như vậy vì tôi cũng là người mất mẹ, cũng là người mồ côi.....

em Nguyễn Vũ Đăng Khoa
Chiều nay tham dự vào ban giám khảo cuộc thi " Vu Lan Nhớ Mẹ" một lần nữa cho lại chứng kiến rất nhiều em không cầm được nước mắt khi nói về công ơn của cha mẹ. Có em nước mắt lưng tròng thú nhận đã có lần làm cho cha mẹ buồn phiền: bỏ nhà đi chơi, ăn cắp tiền chơi game, trốn học,.....trong tiếng khóc với tất cả sự hối tận đáy lòng.

thuyết trình viên không cầm được nước mắt
Nhìn những bức tranh các em vẽ để thuyết sau mà ý nghĩa quá. Có em vẽ một chiếc roi, vẻ ba cha con qua cầu nhưng thiếu đi bóng dáng người phụ nữ, người mẹ với đôi quang gánh trong mưa,....với những lời giải thích hết sức thuyết phục làm cho cả thính phòng sục sùi tiếng khóc, và Ban Giám Khảo cũng khó kiềm chế được lòng.

tác phẩm: "Qua cầu"

tác phẩm: "cây roi của mẹ"

tác phẩm :" Ngôi nhà thương yêu"

tác phẩm: "Một đời gồng gánh"

Một bạn chia sẽ "...em hối hận lắm vì nhà em nghèo, ba em bị bệnh liệt nửa người, mẹ em tảo tần bán buôn để nuối 3 anh em em ăn học,mẹ lo chăm sóc ba. Ấy vậy mà có một thời gian em không thương mẹ, đã không vâng lời, lại lười học, ăn cắp tiền mẹ chắt chiu để "nướng" vào game. Giờ hiểu rõ sự nhọc nhằn của mẹ, em thương mẹ em quá chừng, em muốn ôm mẹ khóc cho thật nhiều và xin mẹ tha lỗi cho em vì những dại dột đã qua,...."

ban giám khảo cũng ngậm ngùi
Một bạn khác sụt sùi trong tiếng nấc bày tỏ ...." em lớn lên trong vòng tay mẹ, mẹ khổ cực nuôi em khôn lớn. Ba em đã mất trong một chuyến đi biển xa bờ khi đó em còn nhỏ. Mùa Vu Lan về em thèm được gọi một tiếng ba ơi. Em thèm được ba bồng bế, mua quà và ôm hôn em như bao bạn khác. ....". Còn nhiều những tâm sự chân thành lắng đọng nhiều cảm xúc của các bạn trẻ.

đỏ hoe đôi mắt em tôi
Tôi khẽ nhìn xuống sân khấu, Đăng Khoa và nhiều bạn nam khác ôm gối khóc rưng rức. Nhiều em không thể nói nên lời tấm lòng yêu thương đối với cha mẹ. Mùa Vu Lan về các em có dịp bày tỏ sự biết ơn, hối hận, yêu thương,..đối với 2 bậc sinh thành. mặc dù các em còn nhỏ tuy nhiên tôi vẫn đánh giá cao tấm lòng của các em đối với công ơn nuôi dưỡng của mẹ cha.





Tôi không cho việc khóc của các em là một sự ỷ mị, yếu đuối ngược lại làm người ai cũng có tình thương với người sinh thành ra mình, do đó nước mắt trong mùa Vu Lan là cần thiết. Con không thương cha mẹ là con vứt đi, và vì con còn thương cha nhớ mẹ nên con khóc đó là cảm xúc tự nhiên của một con người.

Mùa Vu Lan này đã để lại trong anh và trong các em nhiều ấn tượng đẹp, hãy luôn nhớ lời Phật dạy về hiếu đạo. Cố gắng làm cho cha mẹ vui lòng, siêng năng học tập, vâng lời, lễ phép, ngoan ngoãn, chăm chỉ,......và hãy thật sự thương yêu cha mẹ khi cha mẹ còn hiện thời không nên khi cha mẹ khuất núi rồi mới luyến tiếc, xót thương. Như thế là muộn màn lắm, đáng trách lắm em nghe !